http://bichxuanparis.online.fr
HỘI
CHỢ BIA TẠI ĐỨC
Bích
Xuân
Một buổi chiều cuối tuần đầu mùa thu, chiếc xe du lịch đưa chúng tôi đến Munich một tiểu bang của nước Đức (gần1,400 triệu dân số),
thành phố sạch sẽ được xếp hạng thứ ba sau Berlin và Hambourg. Và cũng là
những thành phố được du khách viếng thăm nhiều nhất. Cũng giống như Hoa kỳ, mỗi tiểu bang ở trong nước Đức đều dùng lá cờ riêng. Ví dụ như tôi còn nhớ màu cờ quốc gia Đức : đen, vàng, đỏ, thì lá
cờ đang phất phới trước mắt tôi của tiểu bang Munich có màu xanh và trắng,
Trên chuyến xe Bus tổng số 60 hành khách, chiếm đa số nam nữ trẻ. Chúng tôi ghé đến Munich đúng vào mùa Đại Hội Lễ Bia kéo dài suốt hai tuần mỗi năm, vào cuối tháng chín và đầu tuần lễ tháng mười. Từ Paris (tính từ Khải Hoàn Môn) đến Munich khoảng 900 cây số, 12 tiếng lái xe. Xe lăn bánh rời Paris lúc 7 giờ 30 tối, đến 9 giờ sáng hôm sau thì đến Munich. Trên xe, có hai tài xế thay phiên nhau lái (xe chạy suốt đêm).
Trên xe Bus, có loại giường hai tầng, để khách ngủ qua đêm, mỗi « giường » đều có sẵn hai gối và mền, hai người nằm đối đầu với nhau.
Mười giờ rưỡi tối, hành khách bắt đầu leo lên « giường » để ngủ. Lần đầu tiên tôi đi xe bus có loại giường này, không phải ngủ gà ngủ gật trên ghế. Tôi ngủ « thẳng cẳng » một « lèo » cho đến
sáng, đến 7 giờ sáng được cô hướng dẫn viên bật đèn sáng đánh thức hành khách dậy, để chuẩn bị ăn buổi điểm tâm tại một cửa hàng bên xa lộ. Khi xuống xe, tôi mới biết tôi là người « đặc biệt »,
trong khi nhiều hoành khách không ngủ được vì chiếc xe lắc qua, lắc lại mỗi khi quẹo phải, quẹo trái...
Trên các chuyến du lịch lúc nào cũng có những người độc thân, trẻ có, già có và những người độc hành dễ dàng làm quen với nhau, rồi gộp thành một nhóm nhỏ. Nhóm chúng tôi gồm có tám
người, ba nữ, năm nam đang ra trạm Métro để đi đến thủ đô của Bia. Chưa đến nơi tôi đã ngạc nhiên về một chuyện chẳng liên hệ gì đến bia bọt, đó là những ngọn đèn đường đang treo tòng teng trên
các dây cáp, các sợi cáp đang bắt chặt vào các toà nhà hai bên thay vì gắn trên các cột điện như thường thấy.
Buổi sáng bầu trời quang đãng, chúng tôi đến Hội Chợ Bia 9 giờ 30 phút, đã thấy người ta đông nghẹt hai bên đường, để chờ xem buổi lễ
khai mạc bắt đầu 10 giờ sáng . Ông bà thị trưởng tại Munich với y phục truyền thống của tiểu bang, được đến bằng xe ngựa. Tiếp theo là cuộc diễn hành kéo dài 1 tiếng 30 phút. Diễn hành đa số là
xe ngựa kết hoa tươi hai bên, xe chở các thùng bia lớn làm bằng gỗ sồi và các thiếu nữ váy đầm cổ truyền, ca hát nhạc dân ca, tay cằm ly bia lớn giơ cao (một lít). Tốp khác, y phục cổ truyền từ
thế kỷ 18 của các nước trong Âu Châu diễn hành ngang qua, rồi đến các ban nhạc hòa tấu bài mục ca, dân ca, có rất nhiều tốp y phục nông nghiệp tay cằm chỉa ba, cuốc, xẻng …
Món bánh đặc biệt tại đây là một loại bánh ngọt làm bằng quả tim, đủ kích thước, treo bán khắp nơi trong hội chợ. Bánh quả tim lớn nhất bằng cái bánh tráng giá 15 euro, nhỏ nhất 7 euro.
Người Đức tại tiểu bang đi xem diễn hành, đàn ông thì mặc quần bó sát, ngắn tới đầu gối, hai dây từ sau lưng kéo ra hai bên phiá trước, mang vớ trắng dài. Con gái thì áo đầm dài hoặc ngắn. Tượng trưng cho Hội Chợ Bia này là hình con sư tử, tay cầm ly bia giơ cao, ngồi trên một cây trụ cao khoảng 40 mét, ngay trung tâm nơi diễn hành. Cột trụ có hình sư tử này được xoay vòng chung quanh bốn phía.
Chấm dứt buổi lễ diễn hành, du khách ăn uống và giải trí các trò chơi. Hai bên lối đi là các quán ăn, mùi xúc xích nướng và từng cụm khói tròn bay vào không gian dưới ánh nắng vàng. Chung quanh đó có nhiều trò chơi cực mạnh, đủ thể loại giống như Foire du Trône ở Paris. Sức chứa khu vực này 100 000 chỗ ngồi, các cô hầu bàn trẻ đẹp lượn quanh như múa trong y phục cổ truyền phục vụ các món ăn quen thuộc như salade, khoai tây chiên, phó mát, thịt gà, trong những ngôi nhà kiểu cổ điển thật đẹp từ lâu đời mà bất cứ ai nhìn vào cũng bị đánh lừa đôi mắt. Nhưng đó hoàn toàn là đồ giả gồm 14 quán bia to tướng, khổng lồ được dựng lên bằng các lều che đã có từ 104 năm nay (1903). Mỗi lều màu sắc khác nhau, ban nhạc khác nhau, y phục hầu bàn của các cô khác nhau, món ăn khác nhau …
Hội Chợ Bia là dịp để cho cảnh sát săn đón tận tình cho những ai uống bia lái xe. Đa số thì dân du lịch trẻ tuổi say xỉn rồi kêu taxi về khách sạn, còn dân địa
phương thì không ai dại gì mà lái xe về nhà trong lúc uống mấy lít bia một lúc. Bạn có tin không ? trong nhóm tôi, cô bạn uống một lần 4 lít bia, uống lúc 12 giờ trưa đến 4 giờ, thế mà tối đến cô
tiếp tục uống thêm 2 lít nữa. Tôi không thích uống bia, vì uống một tí mặt đỏ tía như trái cà chua, nhưng đến đây thì cũng nhấm nhí bia với « người ta » cho ra vẻ sành điệu. Bia thật là ngon,
thảo nào dân hay uống bia thích đến đây. Ban ngày, có người uống, người không, nhưng ban đêm hết 99% già trẻ, gái, trai gì cũng uống bia, trong các lều lớn (có ban nhạc) chỉ bán toàn bia và
thức ăn không bán loại nước nào khác.
Nhân viên làm việc trong hai tuần lễ tại Hội Chợ Bia này 12 000 người, trong đó có 1 600 cô gái hầu bàn trẻ trong 14 căn lều khổng lồ
về Bia (không có hầu bàn nam ). Có 1 440 toilettes đặt để chung quanh các bụi cỏ. Có 6 tiệm chính thức được bán các loại bia :Spaten, Augustiner, Paulaner, Hacker-Pschorr, Hofbrau và
Lowenbrau tại Hội Chợ Bia. Mỗi năm có 6 triệu du khách viếng thăm.
Được biết Hội Chợ Bia có từ năm 1810, nhân ngày đám cưới của hoàng tử Louis (Pháp) và công chúa Thérèse de Saxe Hildburghausen, được
tổ chức diễn hành tại đây bằng xe ngựa. Và sau đó, sáng kiến Lễ Hội Bia này được đưa ra, lần đầu tiên tổ chức đã thành công ngay, nên mỗi năm tiếp tục cho đến ngày nay được 179 năm, nhưng thật ra, chỉ có 173 năm mà thôi, vì đã bỏ đi 24 lần
không tổ chức Hội Chợ Bia, bởi những năm có bệnh dịch thổ tả lan tràn, và cộng thêm những năm thế chiến.
Lễ Bia tại Munich đã nổi tiếng thế giới, hàng năm thu hút trên dưới 6 triệu khách tham dự, nên các nơi khác cũng tổ chức Hội Chợ Bia như ở Ontario (Canada), Nam Mỹ, Brésil, Blumenau, Nam Santa
Cataria.
Khu Hội Chợ Bia Munich rộng 310. 000 m², tất cả những gì dàn dựng tại đây, sau hai tuần lễ sẽ biến mất, chỉ còn lại một vùng đất trống trơn hoang vắng. Hội Lễ Bia truyền thống này luôn luôn khai mạc vào ngày chủ nhật đầu tháng Mười. Ngày thứ bảy, diễn hành sơ sơ để làm lễ khai mạc, chủ nhật mới diễn hành chính. Có tất cả 60 màn diễn hành, y phục truyền thống của địa phương và y phục của các nước khác nhau đến như : Ý, Áo, Mỹ (San Francisco), Thuỵ Sĩ… chỉ riêng nước Áo có đến 10 nhóm khác nhau. Cuộc diễn hành kéo dài 3 tiếng đồng hồ (khách đứng xem đến tê chân…) Năm nay, không thấy có Pháp, Anh, Tàu tham dự diễn hành. Dầu vậy không khí vẫn rình rang, hầu hết các đài tivi Đức đều thông thin liên tục về Lễ hội bia. Báo Tagestayeitung phát hành tại Munich tổng kết hai tuần lễ Hội Chợ Bia có 6.200 triệu du khách và đã bán ra 6.700 triệu lít bia nhiều hơn cả những năm về trước, trong đó có 30% người Đức tiêu thụ, còn lại là du khách nhấm nhí với món thịt bò nướng và món saucisses đặc biệt tại đây.
Trong Lễ hội bia này tôi cố tìm bóng dáng một đồng hương để tán dóc chơi, nhưng không thấy một ai. Theo thống kê thì nước Đức có
hơn 120 000 người Việt Nam sinh sống, Chỉ thấy lác đác vài người du khách Nhật hay là Đại Hàn , nhiều nhất là dân Anh và Pháp.
Đến đâu, cũng thấy người ta ăn uống, người nào trên tay cũng cầm ly bia. Nhìn người ta ăn thì mình cũng muốn ăn, thấy người ta uống mình cũng muốn uống, Đúng là đi du lịch để tiêu thụ đồng tiền
không thương tiếc, Tôi đã nếm thử mấy loại « xúc xích » trong đó có loại
sauciceses màu trắng là Weipwarst có tiếng ngon nhưng hơi mặn, Loại xúc xích ở đây khi cắn một miếng nghe « dòn tan » nhưng gọi là ngon như lời đòn thì không chính xác lắm.
Tửu lượng của tôi thuộc loại kém, tuy nhiên cũng len lỏi vào mua ly bia cho biết mùi…Hôi chợ. Nhưng ở đây không bán bán loại…nửa lít, Một ly, một lít, giá 8 euro (ban ngày thì 6 euro), và cộng thêm tiền ly 2 ,60 euro. Như vậy cái ly thuộc sở hữu của người mua, uống bia xong đem ly bia « khổng lồ » về làm kỷ niệm. Còn chai nước suối nhỏ, hoặc Cocacola nhỏ thì 2,50 cộng thêm tiền chai 1 euro thành 3,50. Khách uống xong, đem chai không đến, chủ quán hoàn trả lại 1 euro. Nhưng có mấy ai quay trả chai, để lấy lại 1 đồng, đa số khách uống xong đều cho chai vào…thùng rác. Mua nước, trả thêm tiền chai tại Đức đã áp dụng thành luật cho cả nước.
Hôm nay, ghi lại những hình ảnh của chuyến đi Munich vừa qua, tôi còn nhớ rõ tiếng cười ha ha rộn rã của nhóm bạn trẻ, đang bước vào
thế giới màu Bia để biết về mùi vị ngọt ngào của Bia tại Munich. Cùng vui vẻ trong hai ngày cuối tuần cho quên đi những ngày làm việc mệt nhọc. Riêng tôi, với hai ngày tại Munich chưa biết hết
tại khu Hội Bia, vì phải cố gắng dành thời giờ đến tận Dachau, một nơi nổi tiếng là ghê rợn đầy tử khí. Vâng, nơi đó, bây giờ còn lại là một không khí im lặng bao trùm, là một đống lửa tàn, một
trại tù, một căn hầm phun hơi độc trong một rừng rậm dày đặc cách ly đời sống con người mà tôi đã nín thở viếng thăm. Cuộc hành trình tại Đức của tôi chưa chấm dứt tại đây.
Xin hẹn bạn đọc thư sau của chuyến VIẾNG THĂM TRẠI TÙ CỦA HITLER
Bích Xuân
bichxuanparis@yaoo.com