Overblog
Editer l'article Suivre ce blog Administration + Créer mon blog
22 février 2008 5 22 /02 /février /2008 10:12

 

                                    EM  PARIS TRONG NGÀY LỄ HỘI
                                                                        Bích Xuân


Ở quê hương ngày mồng một Tết, bà con kéo nhau đến chùa để xin lộc và cầu may cho gia đình, mồng một Tết tại Paris rơi vào ngày thứ năm nên phải chờ đến ngày cuối tuần mới có không khí Tết.
Tết tại quận 13 Paris, rất gây ấn tượng cho dân Pháp, họ kéo nhau đến khu phố này để xem ngày đầu undefinednăm dân Á Châu tưng bừng nháo nhiệt  đón Tết, và xem xe hoa. Những con đường chính trong khu phố này, không còn chỗ để chen chân, hết 80% là khách ngoại quốc đến xem. Nhiều xe cảnh sát giữ an ninh và đi trước đoàn xe hoa để giữ trật tự, vì có rất nhiều người chạy ra ở giữa đường để chụp hình.
Paris ngày mồng 3 tết.
Thứ bảy, mồng 3 Tết bắt đầu xuất hiện tiết mục múa lân, lân đủ màu sắc: đỏ, xanh, tím, vàng… Lân đến tiệm nào là những tràng pháo treo trước cửa tiệm nổ đôm đốp, mịt mù khói pháo đến đó. Tết năm nay pháo nổ nhiều hơn những năm về trước. Quận 13 này là trung tâm tụ hộp của người Á Châu, đa số là nhà hàng ăn, khi bà con đi ngang qua đã ngửi thấy mùi phở và mùi vịt quay, làm ai cũng muốn ăn. Nhưng nhà hàng nào cũng đông nghẹt, có những nhà hàng ế khách cả năm, hôm nay cũng không còn chỗ trống. Các tiệm bánh mì cũng vậy, người ta sắp hàng dài đến mấy trăm trước đợi mua khúc bánh mì kẹp thịt. Ngày Tết vào khu phố này undefinedcũng không thể thiếu mùi của trái sầu riêng rất là đậm đà bay ra làm cho ông tây bà đầm phải nhăn mặt…
Khách đang xem một bé trai cầm hai dây pháo đang nổ.
« Kho Tàng Nước Việt » là chủ đề buổi văn nghệ của Tổng Hội Sinh Viên Paris tổ chức để mừng Tết cổ truyền dân tộc tại thị xã Massy đã giới thiệu: 
“Đối với con em chúng ta, những thế hệ sinh ra và lớn lên nơi xứ người, hai tiếng Việt Nam có gợi lên được điều gì không, hay đó chỉ là xứ sở cổ tích, một đất nước nhạt nhòa của những câu chuyện vừa kể lại theo trí nhớ của ông bà, cha mẹ ? Hãy đặt mình vào vị trí của thế hệ trẻ ấy để thấy chính những nơi mà ta gọi là « đất tạm dung » là quê hương thứ nhất của họ hiển hiện trước mắt, còn Việt Nam, quê hương thứ hai chỉ mờ ảo sau lớp sương mù của ký ức. Họ sẽ nghĩ gì, làm gì, sẽ so sánh, lựa chọn ra sao giữa hai nơi chốn ấy ?  Lớp thanh thiếu niên Việt Nam tại hải ngoại, bằng cách này hay cách khác, đang tự thân tìm hiểu, khám phá nguồn gốc của mình. Sau nhiều thắc mắc, nhiều trăn trở, nhiều giăng co, nhiều đối thoại, đến một lúc nào đó, có thể các em sẽ nhận ra rằng, quê hương yêu dấu  của ông bà cha mẹ mình cũng chính là mảnh đất mà các em sẽ tìm về, nhớ đến… »
undefined
Anh chủ tịch Hội Sinh viên cho biết : Tết năm thứ 43 của Tổng Hội Sinh Viên Paris do nhóm trẻ (thế hệ thứ ba) tổ chức. Hội trường là một vòng bán nguyệt có hai tầng lầu chưng bày những gian hàng về di sản văn hoá Việt, và gian hàng ẩm thực. Đồng hương đến đây để hưởng những giây phút ấm cúng, đượm tình quê hương, cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon đậm đà trong không khí của ngày Tết.
Em Paris trong ngày lễ hội.
Ngày Tết, bà con chưng diện áo mới để du xuân. Những tà áo dài tươi trẻ đủ màu sắc của các cô gái xuân như những cánh bướm chập chờn trong nắng mới làm tươi thêm cho ngày lễ hội. Thấp thoáng tà áo dài cổ điển, kín mít từ cổ cho đến gót chân, ngoài ra áo dài được biến chế đủ kiểu. Hai tà áo dài còn nguyên, nhưng từ eo trở lên thì vải ở giữa vòng eo rất là mỏng manh. Bây giờ các cô mặc áo phải cho thấy mờ mờ nhân ảnh, lưng cong, đôi tay thon dài trìu mến, làm cho người nhìn thấy lạ lạ, vui vui…. Các cô diệu hiền, chân thật, nét văn minh nên mặc áo kiểu gì đi nữa cũng thấy xinh, thấy đẹp…
 Ở Paris ít khi có dịp để chiêm ngưỡng tà áo dài, trừ khi có những ngày lễ lớn, nên thấy có tà áo dài tung bay trong gió là thấy vui lắm rồi, phần trên chiếc áo có biến hoá thế nào thì cũng vẫn là áo thôi. Nhưng người bảo thủ thì nhất định không chịu, họ tội nghiệp cho chiếc áo dài cứ phải bị đem ra « giải phẩu » hết cắt nơi này, chắp vá chỗ kia…lung tung. Thì đã sao, cái gì cũng phải thử mới biết đẹp hay xấu ! Người trẻ thích khám phá mới trên đường sáng tác, nếu được thì tiếp tục, còn không thì trở lại chiếc áo dài như xưa. Nhưng đặc biệt chiếc quần mặc với áo dài ít thấy bị biến dạng.
undefined
Nếu các đàn anh của Tổng Hội Sinh Viên  giao Hội chợ và văn nghệ xuân để nhóm sinh viên trẻ tổ chức, thì ngược lại Hội Hướng Đạo toàn là những người…già. Hội có tên « Hướng Đạo Trưởng Niên  Làng Bách Hợp Nam Quan » Thấy cái tên của hội là biết không có người trẻ. Anh Hướng Đạo nói, Hội được ông Thị trưởng dành đặc biệt không phải trả tiền mướn hội trường, nên Hội mời đồng hương vui vẻ trong ngày Tết. Nhìn cách tổ chức từ trong ra ngoài như có một « đội quân » rất hùng hậu. Nghĩ là vậy nhưng không phải vậy, nhân sự chỉ có bốn người là chính thôi. 
Tiếng Tơ Đồng .
 Ông  Bà Thị trưởng năm nào cũng ngồi coi trình diễn văn nghệ đến khi chấm dứt mới ra về. Ít thấy có ông Thị trưởng nào dễ mến như thế, thường chỉ đến dự một tí ra về ngay, đừng nói chi ngồi coi văn nghệ cho đến giờ phút cuối.
 
Trong phần văn nghệ, một bé gái Việt, 6 tuổi, ca đủ loại nhạc, bé ca cải lương, hát nhạc miền nam, dân ca miền Bắc, những tràn vỗ tay như pháo tết tán thưởng bé… Rồi đến màn vũ có mấy anh người Pháp nhảy theo điệu nhạc quê. Tiếp theo đó là tốp ca của một nhóm người Pháp khác. Mấy cô đầm cũng rất tha thướt trong chiếc áo dài bằng tơ lụa, và hợp ca những bài dân ca Việt, cũng như nhạc kịch trong undefinednhững chiếc áo tứ thân gái Bắc. Rồi đến màn biểu diễn của ban Tiếng Tơ Đồng của Thùy Trang. Tiếng đàn bầu, đàn tranh, một hình ảnh quê hương như hiện ra trước mắt mọi người, làm nhớ làng, nhớ quê …
Thanh niên Pháp với áo the đen trong ngày hội .
Đã « mình ên » mà ngày xuân làm người không có Tết nữa thì trời ơi buồn biết mấy… Thấy người ta đi chùa thì mình cũng đi. Những ngày đầu xuân, tôi có mặt các nơi, từ những ngôi chùa trang nghiêm hiền lành, cho đến những nơi yên tĩnh của những ngôi nhà rộng lớn đầy đủ tiện nghi, ai vào đây sẽ có người chăm lo  ăn uống, cũng như săn sóc sức khỏe mỗi ngày. Nhưng hầu như ai cũng ngoảnh mặt làm lơ, chẳng ai thèm bước chân vào đó. Thưa, nhà thương ạ ! Nơi dưỡng sức để trước khi làm một chuyến du lịch vĩnh viễn không hạn kỳ về miền…Tây Tạng.

Giữa đường phố ồn ào náo nhiệt của những ngày Tết, một nhóm chúng tôi ra khỏi đám mây trong những phút giây ham chơi, mơ mộng, để rèn luyện hoạt động tâm linh bằng cảm giác tính vị nhân. Chiều mồng một Tết (thứ năm) tôi và một số anh chị em nghệ sĩ vừa chuyên nghiệp, vừa không chuyên nghiệp làm một buổi văn nghệ, tại một phòng tiếp tân trong nhà thương, để các bệnh nhân ấm áp tình người trong mùa xuân hạnh phúc, mừng chúa xuân đến với tất cả mọi người, chứ xuân chẳng của riêng ai. « Khán giả » được đưa đến undefinedbằng những chiếc xe…lăn, già có, trẻ có. Thoạt mới nhìn những hình ảnh này, nghĩ là ai kia già nua chứ đâu phải mình ! Mình còn khỏe, còn trẻ mà…Nhưng, coi chừng ! ông Trời không chừa một ai, kể cả người trẻ, đâu chỉ tuổi già mới bệnh. Có một khán giả nằm dài trên ghế, nhưng cũng đòi đến « hội trường » để hưởng chút không khí  ồn ào  trong ngày Tết Việt cho đỡ buồn.
Y tá đưa người bệnh đi xem văn nghệ tết.
Hai buổi văn nghệ Tết tại hai nhà thương Broca quận 13 Paris và Charles Foix ở Ivry, có nhóm Phượng Ca Dân Ca của giáo sư Phương Oanh, phần đệm piano là nhạc sĩ Xuân Vinh, về phía người ca thì có Ngọc Lan, Thanh Vân, Đỗ Quyên, Thái Quang Nam, Bích Xuân, May Nith nhạc sĩ kiêm ca sĩ, đàn sĩ và cũng là hoạt náo viên trên sân khấu làm cho các khán giả trong bệnh viện có những tiếng cười rộn rã vui tươi, và Mai múa, cô Mai rất đam mê về múa, cô hát không được thì múa, ai hát là có cô múa phụ hoạ. Người ca thì cứ ca, người múa thì cứ múa, Mai với áo quần rực rỡ làm vui và lạ mắt cho các « khán giả » đang  ngồi xem.
undefinedChị Tuy Như lo phần liên lạc mời các nghệ sĩ đến giúp vui văn nghệ, chị điện thoại than thở, mời ca sĩ cực quá, làm việc từ thiện mà có nghệ sĩ đòi tiền, nếu không là họ viện cớ vì bận, có ca sĩ từ chối, nói thẳng vì yếu bóng vía, sợ, không dám nhìn sự thật những hình ảnh trước mắt, xe lăn, bệnh tật, già nua … Ai mà không sợ. Nhưng muốn không sợ thì phải tập cho đừng sợ. Có thế mới thấy những y tá làm việc trong nhà thương thật sự đáng phục, đáng qúi…
Nhóm Phượng Ca .
Đa số khán giả là Tây, đầm nên các anh em nghệ sĩ cứ ôm mấy bài « xì lô » mùi mà hát, khán giả ngồi xe lăn và những y tá cùng hát, không khí văn nghệ thật là vui nhộn. Những cô y cảm ơn ban văn nghệ đã mang đến bệnh viện một làn không khí tươi vui, cô còn nói thêm, thỉnh thoảng đến đây giúp vui chứ mỗi năm văn nghệ một lần ít quá…
 

Bình minh là những bông hoa nở trong những ngày đầu xuân, và Tết năm nay đến với tôi thật êm đềm, hạnh phúc. Hạnh phúc này đã giúp tôi thay đổi quan niệm cuộc đời, trong một xã hội đầy đủ tiện nghi IMG_9272-copie-1.JPGIMG_0121-copie-1.JPGvật chất này. Cũng như trong ngày Tết vừa qua có một hình ảnh làm tôi khó quên là ngay trước cửa một siêu thị lớn tại khu phố đang diễn ra tưng bừng không khí tươi vui của ngày Tết, có một nhóm người, ngồi trên vỉa hè với áo quần dơ dáy, bên cạch là chai rượu sắp hết. Họ kéo nhau về đây để hưởng chút không khi vui nhộn trong ngày Tết. Trước những cắp mắt ngạc nhiên của mọi người, nhưng hình như họ không hề ngại ngùng và cũng không phân biệt được giữa mình và khách du xuân kia. Tôi ngắm nhìn họ như tìm kiếm một cái gì, bỗng có người ngồi trong đám kia ngước nhìn tôi. Chờ cho người kia quay đi nơi khác, tôi lén chụp một tấm hình rồi vội vã đi ngay.

Tết năm nay, tôi còn có thêm hình ảnh của hai bà cụ,  đâu họ hàng gì, nhưng, hình như một cái gì đó đang sâu thẳm hồn tôi. (hai  cụ bà này tôi đã có dịp nói trong bài Mùa Tết vừa rồi). Nếu bạn hỏi tôi nhớ gì nhất trong những ngày Tết vừa qua. Xin thưa là nụ cười của hai cụ bà cô độc . Một cụ 75 tuổi đã bắt đầu lẩm bẩm một cái gì, nhớ, quên thất thường, nhưng chuyện xa xưa thì cụ không bao giờ quên. Còn cụ 88 tuổi thì rất đặc biệt, da mặt không có nếp nhăn, và trí nhớ cụ ít khi quên. Buổi chiều 30 của ngày cuối năm, tôi đến thăm, cụ nói :
-  Này, tôi đã ký sẵn tấm ngân phiếu cho cô rồi đấy .
- Chà… lì xì sớm vậy bác .
- Chưa, a, cô có tiền đó không ?
- Dạ có.
- Cho tôi ...mượn 200 €.
- Cháu chỉ có 100 đây thôi…
- Ừ, 100 cũng được, lần sau đến đem thêm 100 nữa, tôi sẽ đưa cô cái ngân phiếu 200 nhé !
- Dạ, được bác…

Mồng 4 Tết, tôi đến nhà hai cụ, hai cụ từ trong phòng vội vã đi ra, bước đi của hai cụ chậm chạp, chập chững như đứa trẻ mới bắt đầu tập đi. Thấy tôi, hai cụ cười, nụ cười vui mừng rạng rỡ như vừa thấy lại đứa con từ xa mới về, chỉ trong thoáng giây tôi thấy mình đang ngụp lặng trong dòng suối mát. Muốn khóc…
Cụ bà vội hỏi như đứa bé vòi vĩnh chờ quà mẹ vừa đi chợ về :
- Này, ở chùa về mang món gì đến đấy !
- Dạ, đậu hủ kho củ cải, và bánh cúc.
- Có thế thôi à…
- Dạ, còn nữa, bò bía và gỏi cuốn ạ…
 Paris đã chìm trong bóng đêm, tôi nhìn ra cửa sổ hơi lạnh tràn vào, những ngôi nhà đã tắt đèn, không còn ai ra đường, chỉ nghe tiếng chó sủa vu vơ. Trong nhà, ba người đàn bà, hai già một trẻ  thì thầm nói chuyện…
Tôi ra về trên con đường vắng ẩm ướt hơi sương, một lần nữa suy nghĩ về ý nghĩa của cuộc đời và mùa xuân, có phải mùa của là ước mơ và hy vọng ! Sống mà không ước mơ, không hy vọng thì khác gì trăng đứng một mình phải không bạn …
                                                                           Bích Xuân
 
bichxuanparis@yahoo.com
  IMG_9331-copie-1.JPG

Bích Xuân : La vie en rose
Nguyen Van Dong














IMG_0109.JPG





May Nith & Thy Nhu
 

 

IMG_0140-copie-1.jpg










Bich Xuan
Tambicannou Ha
Partager cet article
Repost0

commentaires